TIẾNG XUÂN

Nó lật đật dắt chiếc xe ra khỏi nhà, đang định nổ máy thì nó bỗng sững lại, ngỡ ngàng... là tiếng nhạc mừng xuân, là nhà nhà treo cờ Tổ quốc, cờ Đảng đón tết, là quang cảnh đường xá hôm nay sao sạch sẽ, gọn gàng hơn ... Ngày nào cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm và về nhà lúc trời tối mịt, nó không có thời gian để cảm nhận sự thay đổi của không gian, đất trời. Trời đã vào Xuân từ lúc nào ?! Nó tự hỏi, rồi tự cho phép mình dành ra 5 phút để hít hà luồng gió mới cho căng đầy lồng ngực, nó thấy thật tuyệt! Nó nhớ đến lời nói của 1 ai đó : “Dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, thì không việc gì phải chán, bởi vốn dĩ đời là như vậy rồi...”. Đúng thế, đã hơn một lần nó thấy “chán đời”, chán vì sao cuộc đời lại bất công với nó, chán vì nó không đạt được hoài bão và ước mơ, chán vì sự cô đơn đang gặm nhấm hết tuổi trẻ của nó... . Nhưng rồi nó vẫn phải chiến đấu, hoặc là ngủ vùi trong nỗi chán trường, hoặc đối diện với nó một cách lạc quan, tích cực hơn. Và, nó đã đứng dậy, quyết định thay đổi, tìm hướng đi khác cho riêng mình. Kim Cương đón nó vào từ năm 2008, làm việc ở nhiều vị trí khác nhau, từng bước, từng bước từ cách làm việc, cách tư duy, từ nề nếp, nội quy đã ngấm dần vào người nó. Duy nhất một lần nó có ý định rời Kim Cương, đó là lúc mô hình công việc thay đổi, bao nhiêu dự định, kế hoạch dở dang mà nó và các bạn còn chưa thực hiện xong. Nó thất vọng khi thấy cuộc sống thật bạc bẽo, lật lọng, chỉ một cái úp tay mà bao nhiêu người khốn đốn, chơi vơi. Dẫu biết rằng “Một con ngựa đau/ Cả tàu bỏ cỏ”, nhưng chắc hẳn con ngựa bị thương sẽ là con đau nhất. Nó là một con ngựa bị thương, nhưng nếu nó gục thì cả đoàn ngựa của nó sẽ ngã bẹp. Đúng lúc vô vọng nhất thì nó kịp choàng tỉnh, có người đã đánh thức nó, nó thầm cảm ơn Anh – người đã luôn động viên, khích lệ và cho nó thấy thêm nhiều những giá trị của cuộc sống, cảm ơn Chị - người đã cho nó một hướng đi mới, cảm ơn chính bản thân nó đã biết thức tỉnh đúng lúc để hôm nay nó vẫn đang có mặt ở Kim Cương. Nó muốn nói với những người bạn đã bao lần vượt biển trên chiếc thuyền cùng nó rằng: Dù cuộc sống có chông gai, gập ghềnh thì hãy luôn đón nhận bằng tư thế sẵn sàng và tích cực, hãy luôn đoàn kết, gắn bó đừng vì những tư lợi cá nhân mà bỏ qua lợi ích chung, bỏ qua cơ hội chung, hãy gìn giữ những gì chúng ta đã có bằng sự trân thành và tôn trọng nhất. Nó yêu các bạn. Nếu không biết trân quý những gì mình đang có thì chắc nó cũng đã ngã gục từ lâu, một mình nó vừa phải vẹn toàn chuyện gia đình, con cái, vừa chu tất công việc, mưu sinh. Đã nhiều đêm nó mất ngủ, nó khóc... rồi lại tự mình lau nước mắt và đứng lên. Nó phải bước tiếp, dù muốn hay không... Miên man với những suy nghĩ ngược thời gian, nó quên mất giờ đi làm, hít thở một cái thật sâu để thấy cuộc đời vẫn đẹp sao và cho dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả thì điều quan trọng là thái độ của ta khi đón nhận chúng như thế nào thôi. Mùa xuân mới đã về, nó nhìn thấy khí thế xuân trên từng khuân mặt người quen, người lạ, một không khí vui tươi, hứng khởi đang bao trùm khắp muôn nơi. Vạn vật còn biến thiên, thay đổi cớ sao lòng người lại phải u sầu , ủ rũ ??! Nó nổ máy phóng xe đi làm, đâu đó còn nghe tiếng các mẹ, các chị í ới gọi nhau đi chợ sắm đồ tết. Lòng nó bỗng thấy vui hơn, xuân mới đã đến, mùa xuân của đất trời và xuân của lòng nó.

Trời đã vào Xuân từ lúc nào ?!

Nó tự hỏi, rồi tự cho phép mình dành ra 5 phút để hít hà luồng gió mới cho căng đầy lồng ngực, nó thấy thật tuyệt! Nó nhớ đến lời nói của 1 ai đó : “Dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, thì không việc gì phải chán, bởi vốn dĩ đời là như vậy rồi...”. Đúng thế, đã hơn một lần nó thấy “chán đời”, chán vì sao cuộc đời lại bất công với nó, chán vì nó không đạt được hoài bão và ước mơ, chán vì sự cô đơn đang gặm nhấm hết tuổi trẻ của nó... . Nhưng rồi nó vẫn phải chiến đấu, hoặc là ngủ vùi trong nỗi chán trường, hoặc đối diện với nó một cách lạc quan, tích cực hơn.

Và, nó đã đứng dậy, quyết định thay đổi, tìm hướng đi khác cho riêng mình.

Kim Cương đón nó vào từ năm 2008, làm việc ở nhiều vị trí khác nhau, từng bước, từng bước từ cách làm việc, cách tư duy, từ nề nếp, nội quy đã ngấm dần vào người nó. Duy nhất một lần nó có ý định rời Kim Cương, đó là lúc mô hình công việc thay đổi, bao nhiêu dự định, kế hoạch dở dang mà nó và các bạn còn chưa thực hiện xong. Nó thất vọng khi thấy cuộc sống thật bạc bẽo, lật lọng, chỉ một cái úp tay mà bao nhiêu người khốn đốn, chơi vơi. Dẫu biết rằng “Một con ngựa đau/ Cả tàu bỏ cỏ”, nhưng chắc hẳn con ngựa bị thương sẽ là con đau nhất. Nó là một con ngựa bị thương, nhưng nếu nó gục thì cả đoàn ngựa của nó sẽ ngã bẹp. Đúng lúc vô vọng nhất thì nó kịp choàng tỉnh, có người đã đánh thức nó,  nó thầm cảm ơn Anh – người đã luôn động viên, khích lệ và cho nó thấy thêm nhiều những giá trị của cuộc sống, cảm ơn Chị - người đã cho nó một hướng đi mới, cảm ơn chính bản thân nó đã biết thức tỉnh đúng lúc để hôm nay nó vẫn đang có mặt ở Kim Cương.

Nó muốn nói với những người bạn đã bao lần vượt biển trên chiếc thuyền cùng nó rằng: Dù cuộc sống có chông gai, gập ghềnh thì hãy luôn đón nhận bằng tư thế sẵn sàng và tích cực, hãy luôn đoàn kết, gắn bó đừng vì những tư lợi cá nhân mà bỏ qua lợi ích chung, bỏ qua cơ hội chung, hãy gìn giữ những gì chúng ta đã có bằng sự trân thành và tôn trọng nhất. Nó yêu các bạn.

 Nếu không biết trân quý những gì mình đang có thì chắc nó cũng đã ngã gục từ lâu, một mình nó vừa phải vẹn toàn chuyện gia đình, con cái, vừa chu tất công việc, mưu sinh. Đã nhiều đêm nó mất ngủ, nó khóc... rồi lại tự mình lau nước mắt và đứng lên. Nó phải bước tiếp, dù muốn hay không...

Miên man với những suy nghĩ ngược thời gian, nó quên mất giờ đi làm, hít thở một cái thật sâu để thấy cuộc đời vẫn đẹp sao và cho dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả thì điều quan trọng là thái độ của ta khi đón nhận chúng như thế nào thôi. Mùa xuân mới đã về, nó nhìn thấy khí thế xuân trên từng khuân mặt người quen, người lạ, một không khí vui tươi, hứng khởi đang bao trùm khắp muôn nơi. Vạn vật còn biến thiên, thay đổi cớ sao lòng người lại phải u sầu , ủ rũ ??!

Nó nổ máy phóng xe đi làm, đâu đó còn nghe tiếng các mẹ, các chị í ới gọi nhau đi chợ sắm đồ tết. Lòng nó bỗng thấy vui hơn, xuân mới đã đến, mùa xuân của đất trời và xuân của lòng nó.