Viết cho tháng 4 yêu thương!!!

Tháng 4 đã bắt đầu phủ lên đất trời, thấm vào lòng người cái màu trắng thuần khiết....

Những dòng chữ này dành tặng cho những ngày tiết trời đang chớm vào hạ, cho những làn gió thật nhẹ, cho cơn mưa rào đầu tiên, cho bông hoa loa kèn mỉm cười tinh khôi, cho suối tóc mây bồng bềnh của những nàng thiếu nữ tung bay trên phố, cho tháng 4, cho những gì tinh khôi nhất mà chúng ta có thể gọi tên. Tháng 4, những ngọn gió giao mùa rủ nhau về hong ấm từng vạt mưa cuối xuân ẩm ướt, làm những nỗi muộn phiền ngơ ngác chợt bốc hơi, lẩn khuất đâu đó rồi tan nhanh dưới vòm trời xanh mênh mang gợi cảm.

Tháng 4, suy ngẫm một chút cho mình, cho người, cho mùa đi qua. Xin bước chân người đi qua đời cứ nhẹ nhàng và tĩnh lặng như thế, đừng làm vỡ nát bông hoa loa kèn tinh khôi, đừng làm xao lòng mong đợi. Cũng đừng đi qua con đường quen, bởi ký ức thì mãi là ký ức chẳng thể nào quên đi được, có chăng nó chỉ ngủ yên. Vết thương nào rồi cũng phải khép miệng, phải không?


               Tháng tư tháng của mùa loa kèn trắng muốt, tinh khôi
Người ta chờ đợi một loài hoa của vội vàng, một loài hoa không mùi, không vị trắng ngần sắc sưa hay chờ đợi quá khứ, chờ đợi ký ức quay về tha thiết? Cho phép vấn vương với những lý do để sống về những ngày xưa, để sống về một thời ký ức khi ký ức trở thành một phần cuộc sống, có được không? Hay đơn thuần rằng những gì nhanh chóng tàn phai luôn làm người ta tiếc nuối và nâng niu.

Nhưng tháng 4 rồi, tháng 4 đã bắt đầu phủ lên đất trời, thấm vào lòng người cái màu trắng thuần khiết, có lẽ để nhắc nhớ rằng ký ức đã qua không về lại được, nó đã trở thành cái có tên gọi: ký ức và quá khứ. Bỗng nhớ lắm những sáng, những chiều cùng nhau đi dọc con phố, đâu cũng tràn ngập hoa loa kèn.
Lang thang trong ký ức. Để làm gì chứ? Để ru mình, ru tình và ru người, để vết thương khép miệng đi, để ký ức ngủ yên đi đừng làm cho người ta có cớ đến với nhau nữa. Tháng 3 mang cánh hoa sưa đi xa để tháng 4 mang loa kèn trở lại vỗ về, cứ nhẹ nhàng như thế thôi nhé tháng 4!